Hiện tượng kỳ lạ của nỗi ám ảnh thể thao Mỹ: Khám phá hài hước dành cho người xa xứ mới biết đến trò chơi
Từ mũ hình phô mai đến bạch tuộc trên sân băng, văn hóa thể thao Mỹ là một thế giới đầy nghi lễ kỳ lạ khiến bạn vừa bị cuốn hút vừa hoàn toàn bối rối.
Tôi cần thú nhận một điều: trước khi chuyển đến Mỹ, tôi quan tâm đến đúng số không môn thể thao. Ở Việt Nam, mọi người theo dõi bóng đá (loại thật, dùng chân). Ở Singapore, đồng nghiệp xem Premier League và Formula 1. Tôi không xem gì cả. Tôi là người ở văn phòng luôn đổi chủ đề khi ai đó nhắc đến thể thao.
Rồi tôi chuyển đến Bay Area và phát hiện rằng thể thao ở Mỹ không thực sự về thể thao. Chúng là về bản sắc, cộng đồng, nghi thức, đồ ăn, và mức độ đầu tư cảm xúc mà trước đó tôi chỉ thấy ở các dì Việt Nam bàn tán về ai sắp cưới ai dịp Tết. :P
Đây là nỗ lực của tôi để hiểu tất cả, từ góc nhìn rất bối rối của một người ngoài cuộc.
Bốn môn lớn (Khóa học cấp tốc)
Football (Bóng bầu dục Mỹ): Đừng nhầm với bóng đá thật, cái mà người Mỹ cứ khăng khăng gọi là "soccer." Trò chơi này dùng quả bóng hình trứng, áo giáp, và nghỉ quảng cáo liên tục. Super Bowl thực sự khiến tôi bối rối năm đầu tiên — không phải trận đấu, mà là việc ngay cả những người không xem football cả năm cũng tổ chức tiệc Super Bowl. Nó ít giống một sự kiện thể thao mà giống ngày lễ quốc gia hơn.
Các truyền thống thì điên rồ. Fan Green Bay Packers đội mũ "cheesehead" hình miếng phô mai. Fan Pittsburgh Steelers vẫy "Terrible Towel." Tôi đã làm trong ngành quảng cáo 18 năm và ngay cả tôi cũng ấn tượng với mức độ trung thành thương hiệu này.
Baseball: Được gọi là "trò giải trí quốc dân của Mỹ," mà tôi nghĩ có nghĩa là "cái cớ để người Mỹ ngồi ngoài trời 4 tiếng ăn hot dog." Nhịp độ thì... chậm rãi. Nhưng các truyền thống rất duyên dáng — phần nghỉ hiệp 7 khi mọi người cùng hát "Take Me Out to the Ball Game," sóc cổ vũ tại các trận Cardinals, Lời nguyền Billy Goat được cho là đã nguyền rủa Cubs hàng thập kỷ. Người Mỹ xem mê tín baseball rất nghiêm túc. Thực sự rất nghiêm túc.
Basketball: Đây là môn cuối cùng đã chinh phục tôi. Nhịp độ nhanh, kịch tính, và dễ theo dõi khi bạn nắm được cơ bản. Giải đấu March Madness đại học thực sự hấp dẫn, và Splash Brothers (Curry và Thompson) chơi cho Warriors ngay tại Bay Area khiến nó trở nên cá nhân. Thêm chi tiết trong bài Warriors của tôi.
Hockey: Nhanh, kỹ thuật, và rõ ràng là hoàn toàn bình thường khi đánh nhau giữa trận trong khi trọng tài chỉ... đứng nhìn? Fan Detroit Red Wings ném bạch tuộc lên sân băng trong playoff. Bạch tuộc. Trên sân băng. Tôi vẫn đang xử lý thông tin này.
Tailgating: Phần tôi thực sự yêu thích
Trước khi trải nghiệm tailgating, có người mô tả nó là "nấu một bữa BBQ đầy đủ ở bãi đỗ xe trước trận đấu." Tôi nghĩ họ phóng đại. Họ không hề.
Người Mỹ thực sự dựng bếp nướng, ghế bơm hơi, quầy bar di động và hệ thống âm thanh đầy đủ ở bãi đỗ xe sân vận động nhiều giờ trước khi trận đấu bắt đầu. Một số setup tailgate công phu hơn bất kỳ buổi picnic nào tôi từng tham dự. Đồ ăn từ burger và sườn cổ điển đến tiệc crawfish Cajun đầy đủ (fan LSU Tigers ở Louisiana thì ở đẳng cấp riêng).
"Bills Mafia" của Buffalo Bills đưa lên tầm cao mới — họ nổi tiếng vì nhảy xuyên qua bàn gấp như hoạt động trước trận. Lần đầu tôi thấy video này, tôi cho bạn bè Singapore xem và không ai tin là thật.
Từ trải nghiệm của tôi, tailgating là nơi văn hóa thể thao Mỹ thực sự tỏa sáng. Bạn thậm chí không cần quan tâm đến trận đấu. Buổi tiệc ở bãi đỗ xe CHÍNH LÀ sự kiện. :D
Fantasy Sports: Khi mọi thứ trở nên quá thật
Tôi nghĩ fantasy sports là thứ bình thường cho đến khi một đồng nghiệp dành cả giờ ăn trưa giải thích draft cho tôi. Anh ấy có bảng tính — một bảng tính thật, có mã màu — xếp hạng cầu thủ NFL theo hiệu suất dự kiến, rủi ro chấn thương, và "bye week conflicts" (một khái niệm tôi vẫn chưa hiểu hết). Anh ấy mô tả buổi draft party theo cách bà con Việt Nam tôi mô tả bữa tối Tết: thiêng liêng, không thể bỏ, và có nhiều ý kiến mạnh mẽ về ai đang hoạt động kém năm nay.
Rồi tôi biết rằng mọi người làm điều này mỗi tuần, cả mùa giải. Họ trao đổi cầu thủ. Họ trash-talk trong group chat. Phần thưởng có thể là tiền mặt và, quan trọng hơn, quyền khoe khoang — thứ rõ ràng rất quan trọng trong tình bạn Mỹ. Các trang như FanDuel và DraftKings đã biến điều này thành hoạt động hàng ngày.
Tôi chưa tham gia fantasy league nào. Tôi nghĩ tôi sẽ hoặc quá ám ảnh hoặc quá bối rối. Không có lựa chọn ở giữa.
Những truyền thống kỳ lạ
Mỗi môn thể thao đều có nghi thức, và những nghi thức Mỹ thì kỳ lạ một cách đẹp đẽ:
- Rally caps: Khi đội baseball đang thua cuối trận, fan lộn mũ ngược hoặc quay ra sau để "cổ vũ" đội. Điều này được xem xét với sự nghiêm túc tuyệt đối.
- Mascots: Philadelphia Flyers có "Gritty," một con quái vật lông cam mắt lồi đã trở thành hiện tượng internet. Nó vừa đáng sợ vừa được yêu mến. Tôi nghĩ nó có thể là linh thú của tôi.
- Nghỉ hiệp 7: Mọi người đứng dậy và hát cùng nhau giữa trận baseball. Điều này kỳ lạ là rất đáng yêu.
- Cuộc thi "Shoot the Puck": Trong giờ nghỉ hockey, fan thử bắn từ giữa sân vào khe cầu môn nhỏ xíu. Gần như bất khả thi và luôn hài hước.
Suy nghĩ thật lòng
Tôi đến Mỹ mà không quan tâm gì đến thể thao. Giờ tôi sở hữu một chiếc áo Warriors và có quan điểm mạnh mẽ về khả năng ném 3 điểm của Steph Curry. Tôi không chắc chuyện này xảy ra như thế nào.
Tôi nghĩ điều thu hút tôi không phải bản thân các môn thể thao, mà là mọi thứ xung quanh — cộng đồng, truyền thống, trải nghiệm chung khi cùng xem và quan tâm đến kết quả. Ở một đất nước nơi mọi người có thể cảm thấy khá cô đơn (ngoại ô Mỹ cô đơn so với cuộc sống cộng đồng mà tôi quen ở châu Á), thể thao mang lại cảm giác thuộc về. Bạn mặc áo đội, đi xem trận hoặc đến bar, và đột nhiên bạn là một phần của thứ gì đó với những người lạ ngồi cạnh.
Từ trải nghiệm của tôi, học cách thưởng thức thể thao Mỹ là một trong những cách nhanh nhất để kết nối với người địa phương. Bạn không cần trở thành chuyên gia. Chỉ cần chọn một đội địa phương, đến với tâm thế mở, và để văn hóa làm phần còn lại.
Lần đầu bạn tiếp xúc với văn hóa thể thao Mỹ là gì? Tôi cá rằng một số bạn có những câu chuyện còn bối rối hơn cả tôi.
Thân mến,
Chandler





